KHI THÀNH PHỐ NHỎ THỨC GIẤC TRONG YÊN BÌNH
12/01/2026 | Tác giả: TRẦN QUANG HUY Lượt xem: 60
Buổi sáng ở thành phố nhỏ luôn bắt đầu rất khẽ, nhẹ nhàng và bình yên. Trong những khoảnh khắc quen thuộc của nhịp sống đời thường, con người ta tìm thấy sự an yên giản dị trước khi một ngày mới bắt đầu!
Thành phố nhỏ bắt đầu. Không ồn ào, không vội vã. Khi mặt trời vừa nhô lên sau những mái nhà quen thuộc, cả không gian dường như còn ngái ngủ, chỉ đủ ánh sáng để người ta nhận ra một ngày mới đã về.
Con đường buổi sáng không đông. Vài chiếc xe máy lướt qua trong yên lặng, tiếng động cơ đều và nhỏ. Bên vỉa hè, quán nước quen đã mở cửa từ sớm.
Bà chủ quán chậm rãi xếp lại mấy chiếc ghế nhựa, ấm nước sôi bốc hơi nhẹ trong làn gió mát. Mùi chè nóng, mùi bánh mì từ tiệm đầu ngõ hòa quyện, tạo nên hương vị rất riêng của buổi sáng quê nhà.
Những người lao động bắt đầu ngày mới theo cách của họ. Người dắt xe ra khỏi cổng, người đẩy xe hàng quen thuộc, có người vừa đi vừa tranh thủ nghe bản tin buổi sáng. Ai cũng có việc phải làm, nhưng không ai tỏ ra quá vội. Thành phố nhỏ cho con người ta cảm giác được sống chậm hơn, đủ để cảm nhận từng khoảnh khắc trôi qua.
Buổi sáng yên bình nhất là khi nhìn thấy những điều rất đỗi quen thuộc. Bác bảo vệ quét lại sân cơ quan, chị bán xôi cười nói với khách quen, mấy em học sinh đạp xe tới trường, áo đồng phục còn thơm mùi nắng sớm. Những hình ảnh giản dị ấy tạo nên nhịp sống đều đặn, không phô trương mà ấm áp.
Có những buổi sáng, chỉ cần đứng lại vài phút, hít một hơi thật sâu, người ta đã thấy lòng mình dịu lại. Những lo toan của ngày hôm qua dường như được đặt xuống. Buổi sáng không hứa hẹn điều gì lớn lao, nhưng đủ bình yên để mỗi người bắt đầu ngày mới một cách trọn vẹn.
Giữa nhịp sống ngày càng nhanh, những buổi sáng như thế trở nên đáng quý. Yên bình không phải điều gì xa xỉ, đôi khi chỉ đơn giản là khoảnh khắc ta nhận ra mình đang sống, đang thở và đang ở đúng nơi gọi là quê hương.