LỄ HỘI ĐỀN HÙNG - NÉT ĐẸP VĂN HÓA TÂM LINH - ĐẤT TỔ PHÚ THỌ
09/01/2026 | Tác giả: TRẦN QUANG HUY Lượt xem: 118
Có những nơi chỉ cần đứng lặng vài phút cũng đủ khiến lòng người chùng xuống. Với tôi, Lễ hội Đền Hùng là nơi như vậy – nơi mỗi bước chân đều dẫn ngược về cội nguồn.
Tôi đến Đền Hùng vào một buổi sáng tháng Ba âm lịch, khi dòng người hành hương chưa quá đông nhưng không khí đã rất thiêng. Trời dịu, gió nhẹ, từng bước chân trên bậc đá cổ như chậm lại, không ai vội vàng, không ai nói to.
Càng lên cao, tôi càng cảm nhận rõ sự tĩnh lặng rất đặc biệt. Không phải im lìm, mà là sự lắng sâu trong lòng mỗi người. Trên tay ai cũng có nén hương, nhưng điều họ mang theo lớn hơn thế rất nhiều – đó là sự biết ơn và niềm tự hào âm thầm.
Đứng trước Đền Thượng, tôi bất giác cúi đầu thật lâu. Giữa làn khói hương bảng lảng, tiếng trống vang lên trầm hùng, tôi chợt hiểu vì sao người Việt dù đi đâu, làm gì, vẫn luôn nhớ ngày Giỗ Tổ. Ở khoảnh khắc ấy, mọi khoảng cách đều biến mất, chỉ còn lại cảm giác mình là con cháu chung một cội nguồn.
Xuống chân núi, phần hội diễn ra mộc mạc với hát xoan, trống đồng và những trò chơi dân gian quen thuộc. Không ồn ào, không phô trương, nhưng lại khiến người ta mỉm cười rất lâu. Những giá trị xưa cũ vẫn còn đó, bình dị mà bền bỉ giữa cuộc sống hiện đại.
Rời Đền Hùng, tôi không mang theo điều gì cụ thể, chỉ thấy lòng mình nhẹ hơn. Có những chuyến đi không để chụp ảnh đẹp, mà để nhắc mình sống chậm lại, sống biết ơn hơn. Và với tôi, Lễ hội Đền Hùng chính là một hành trình như thế.
“Dù ai đi ngược về xuôi,
Nhớ ngày Giỗ Tổ mùng Mười tháng Ba.”