Những người lặng lẽ giữ nhịp sống cho Vĩnh Yên mỗi ngày.
15/01/2026 | Tác giả: TRẦN QUANG HUY Lượt xem: 11
Không ồn ào, không xuất hiện trên những dòng tin nóng, nhưng chính họ – những con người bình dị – đang ngày ngày âm thầm giữ cho Vĩnh Yên vận hành tròn trịa, đều đặn và bền bỉ.
Khi nhắc đến một thành phố, người ta thường nghĩ đến những con đường lớn, những công trình mới, hay nhịp sống hối hả hiện ra rõ rệt vào giờ cao điểm. Nhưng ít ai để ý rằng, phía sau vẻ ngoài tưởng như quen thuộc ấy của Vĩnh Yên là rất nhiều con người lặng lẽ, ngày này qua ngày khác giữ cho nhịp sống nơi đây không bị chệch đi dù chỉ một khoảnh khắc.
Buổi sáng, khi nhiều gia đình còn đang chuẩn bị cho một ngày mới, ngoài phố đã có những người bắt đầu công việc từ rất sớm. Người quét rác cần mẫn gom từng chiếc lá, từng mẩu giấy nhỏ còn sót lại từ đêm hôm trước. Công việc của họ ít được chú ý, nhưng chỉ cần một buổi sáng vắng họ, thành phố lập tức trở nên lộn xộn và nhếch nhác hơn rất nhiều.
Ở các khu chợ dân sinh, những tiểu thương quen mặt đã mở hàng từ khi trời còn lờ mờ sáng. Họ không chỉ bán hàng, mà còn giữ lại một phần nếp sinh hoạt rất đời của đô thị. Tiếng chào hỏi, tiếng mặc cả nhẹ nhàng, những câu chuyện vụn vặt xoay quanh bữa cơm gia đình hay giá cả sinh hoạt… tất cả tạo nên một nhịp điệu riêng, rất Vĩnh Yên, mà không siêu thị hay trung tâm thương mại nào có thể thay thế.
Khi thành phố dần đông đúc hơn, những người làm dịch vụ công cộng, giao thông, điện nước, y tế cơ sở cũng bắt đầu guồng quay công việc quen thuộc. Họ có mặt ở đó không phải để được ghi nhận, mà để đảm bảo mọi thứ diễn ra đúng như nó vốn nên thế: đường thông, điện sáng, nước chảy, người dân được hỗ trợ kịp thời khi cần. Công việc của họ chỉ thật sự được nhắc tới khi có sự cố xảy ra, còn bình thường, sự lặng lẽ chính là minh chứng rõ nhất cho trách nhiệm.
Buổi trưa, khi nắng lên cao, thành phố chùng lại trong nhịp nghỉ ngơi ngắn ngủi. Nhưng vẫn có những người không thể dừng lại. Quán ăn nhỏ ven đường, người giao hàng, thợ sửa chữa, lao động tự do… vẫn miệt mài mưu sinh. Mỗi người một việc, một nỗi lo riêng, nhưng đều chung một điểm: họ góp phần giữ cho đời sống đô thị không bị ngắt quãng.
Chiều về, khi dòng người bắt đầu đông hơn trên các trục đường, những người điều tiết giao thông, bảo vệ khu dân cư, nhân viên vệ sinh lại tiếp tục ca làm. Họ giúp thành phố trôi qua giờ cao điểm một cách trật tự hơn, an toàn hơn. Đó là những việc tưởng như rất nhỏ, nhưng nếu thiếu đi, sự bất tiện sẽ lập tức hiện rõ trong đời sống thường ngày.
Có lẽ điều đáng trân trọng nhất ở những con người ấy không chỉ nằm ở công việc họ làm, mà ở sự bền bỉ. Ngày này qua ngày khác, họ lặp lại những việc quen thuộc, ít thay đổi, ít được khen ngợi, nhưng vẫn làm với tinh thần trách nhiệm. Chính sự bền bỉ đó đã tạo nên một Vĩnh Yên ổn định, thân quen và dễ sống.
Thành phố không chỉ được tạo nên bởi những công trình lớn hay những kế hoạch phát triển dài hạn, mà còn bởi từng con người cụ thể, với những công việc rất đỗi đời thường. Những người lặng lẽ giữ nhịp sống cho Vĩnh Yên mỗi ngày có thể không xuất hiện trong các báo cáo hay thống kê, nhưng dấu ấn của họ hiện diện ở khắp nơi, trong từng con phố sạch sẽ, từng buổi chợ đều đặn, từng nhịp sinh hoạt không bị gián đoạn.
Và có lẽ, chính sự lặng lẽ ấy lại là nền tảng vững chắc nhất để một thành phố tiếp tục phát triển theo cách bền bỉ và nhân văn.