Vĩnh Yên vào giờ tan tầm, thành phố bắt đầu chậm lại.
13/01/2026 | Tác giả: TRẦN QUANG HUY Lượt xem: 11
Giờ tan tầm ở Vĩnh Yên không quá ồn ào, nhưng đủ để cảm nhận rõ nhịp sống, con người và những khoảnh khắc rất đời sau một ngày dài.
Cuối buổi chiều, khi ánh nắng bắt đầu dịu xuống và kéo dài trên những con đường ở khu công nghiệp Khai Quang quen thuộc, Vĩnh Yên bước vào giờ tan tầm. Thành phố trở nên đông đúc hơn, nhưng không hề vội vã. Mọi thứ diễn ra chậm rãi, như thể ai cũng đang tự điều chỉnh nhịp sống của mình sau một ngày làm việc.
Dòng người nối nhau rời khỏi công sở, cửa hàng, xưởng nhỏ. Có người vội vã để kịp về nhà sớm, có người thong thả chạy xe chậm lại, để mặc gió chiều lướt qua. Trên những gương mặt ấy, mệt mỏi có, nhưng không nặng nề. Bởi ai cũng biết, công việc đã tạm khép lại.
Giờ tan tầm ở Vĩnh Yên không ồn ào bởi những âm thanh dồn dập. Tiếng còi xe vang lên vừa đủ, như một phần quen thuộc của buổi chiều. Những hàng cây ven đường đổ bóng dài, khiến phố xá bỗng trở nên mềm mại hơn, gần gũi hơn.
Ở vài góc phố nhỏ, quán nước ven đường bắt đầu đông khách. Người ta ngồi lại, uống chén trà, ly nước mát, kể cho nhau nghe những câu chuyện rất giản dị. Không ai vội vàng, cũng chẳng cần nói nhiều. Chỉ cần được dừng lại một chút, thế là đủ cho một buổi chiều trọn vẹn.
Vĩnh Yên vào giờ tan tầm giống như một khoảng lặng chuyển giao. Từ những bộn bề ngoài kia, người ta chuẩn bị trở về với bữa cơm gia đình, với ánh đèn trong căn nhà quen, với buổi tối bình thường nhưng ấm áp.
Có lẽ chính những khoảnh khắc đời thường ấy đã làm nên nét riêng của Vĩnh Yên. Không cần cảnh sắc nổi bật, không cần nhịp sống quá nhanh, thành phố nhỏ này vẫn đủ khiến lòng người dịu lại, chỉ bằng một buổi chiều tan tầm rất thật.