Những âm thanh quen thuộc làm nên một buổi chiều rất Vĩnh Yên
28/01/2026 | Tác giả: TRẦN QUANG HUY Lượt xem: 13
Không cần nhìn, chỉ cần lắng nghe, cũng đủ nhận ra thành phố đang thở theo cách rất riêng của nó.
Có những buổi chiều ở Vĩnh Yên, chỉ cần đứng yên một chỗ và lắng nghe, cũng đủ biết thành phố đang sống. Không cần nhìn dòng xe, không cần ngắm phố xá, chỉ bằng âm thanh, người ta vẫn cảm nhận được nhịp thở rất riêng của nơi này.
Tiếng xe máy nối đuôi nhau sau giờ tan tầm không gấp gáp, không hỗn loạn, mà đều đều như một dòng chảy quen thuộc. Âm thanh ấy báo hiệu một ngày làm việc khép lại, ai cũng đang trên đường trở về với mái nhà của mình. Trong dòng người ấy có mệt mỏi, có vội vàng, nhưng cũng có sự nhẹ nhõm vì thêm một ngày bình yên vừa đi qua.
Từ những quán ăn ven đường, tiếng bát đũa chạm nhau leng keng bắt đầu vang lên. Âm thanh nhỏ thôi, nhưng đủ khiến người đi ngang biết buổi tối đang dần mở cửa. Mùi thức ăn quyện cùng tiếng nói cười tạo thành thứ thanh âm rất “đời”, rất thật — nơi những con người xa lạ ngồi gần nhau trong một bữa cơm giản dị, không ai quen ai nhưng lại chung một khoảnh khắc ấm áp.
Thi thoảng, tiếng rao của người bán hàng rong vang lên giữa phố. Giọng rao không cần quá lớn, chỉ cần đủ để ai cần thì nghe thấy. Âm thanh ấy len qua từng con đường, chạm vào những khung cửa nhỏ, gợi nhớ về một nhịp sống chậm rãi mà bền bỉ, nơi con người vẫn còn tồn tại bằng những điều rất giản đơn.
Và rồi tiếng trẻ con cười đùa trước hiên nhà hay ở một khoảng sân nhỏ bất chợt làm không gian nhẹ hẳn đi. Tiếng cười trong veo ấy giống như một khoảng trời mở ra giữa đời sống bộn bề, nhắc người lớn rằng giữa bao lo toan, niềm vui đôi khi chỉ đơn giản là được nghe một âm thanh vô tư như thế.
Những thanh âm ấy ngày nào cũng có, lặp lại đến mức nhiều khi người ta không còn để ý. Nhưng thử một lần đi xa, đứng giữa một nơi khác vào buổi chiều, khi xung quanh thiếu vắng những âm thanh quen thuộc đó, tự nhiên lại thấy lòng mình hụt đi một khoảng. Thiếu một điều rất nhỏ, rất khó gọi tên, nhưng đủ để nhận ra mình đang nhớ.
Vĩnh Yên không đi vào lòng người bằng sự ồn ào hay những điều quá lớn lao. Thành phố này ở lại bằng những âm thanh bình thường nhất: một tiếng xe đều đều, một tiếng rao khe khẽ, một tiếng cười trong trẻo, một tiếng bát đũa chạm nhau trong bữa cơm chiều. Tất cả hòa lại thành bản nhạc đời sống giản dị mà bền bỉ theo năm tháng.
Và có lẽ sau này, khi nhớ về Vĩnh Yên, người ta sẽ không nhớ mình đã đi qua bao nhiêu con đường, mà nhớ mình từng nghe thấy gì ở nơi ấy — những âm thanh rất khẽ thôi, nhưng đủ theo người ta đi rất lâu trong ký ức.