Có những buổi chiều ở Vĩnh Yên, người ta chỉ mong bán hết gánh hàng để về nhà sớm
30/01/2026 | Tác giả: TRẦN QUANG HUY Lượt xem: 25
Phía sau những gánh hàng rong buổi chiều là câu chuyện mưu sinh giản dị, nơi niềm vui đôi khi chỉ là bán hết hàng trước khi trời tối.
Buổi chiều ở Vĩnh Yên không quá ồn ào, nhưng lại là thời điểm nhịp mưu sinh hiện rõ nhất. Khi nắng bắt đầu dịu, trên nhiều con đường, trước cổng trường, gần chợ hay các khu dân cư, những gánh hàng rong lại lặng lẽ xuất hiện. Không biển hiệu lớn, không lời rao vang, chỉ là những con người mang theo hy vọng gom góp thu nhập trong vài giờ ngắn ngủi cuối ngày.
Có người phụ nữ đẩy xe bánh rán đi hết đoạn phố này đến đoạn phố khác. Chiếc xe nhỏ, vài món đơn giản, nhưng bà đứng bán từ đầu giờ chiều đến khi trời nhá nhem. Bán nhanh hết hàng, với bà, không chỉ là có thêm tiền, mà còn là kịp về nấu cơm, kịp dọn dẹp nhà cửa, kịp ngồi xuống ăn bữa tối cùng gia đình khi mọi thứ còn nóng hổi.
Ở một góc khác, người đàn ông trung niên ngồi bên thùng trái cây đặt trên chiếc xe máy cũ. Ông không rao lớn, chỉ kiên nhẫn chờ khách ghé lại. Mỗi lần có người dừng xe hỏi mua, ánh mắt ông sáng lên rõ rệt. Công việc này không khiến cuộc sống dư dả, nhưng cho ông cảm giác vẫn tự lo được cho bản thân, không phải trở thành gánh nặng của ai.
Đi ngang qua những gánh hàng ấy, nhiều người chỉ thấy vài món đồ bình thường. Nhưng phía sau đó là tiền chợ ngày mai, tiền điện cuối tháng, tiền học của con, là bao nhiêu lo toan được gói gọn trong mấy tiếng buổi chiều. Có hôm mưa bất chợt, hàng còn nhiều, người bán đành thu dọn sớm với chút buồn giấu kín. Có hôm đông khách, nụ cười hiện rõ trên gương mặt sạm nắng, như trút được một phần gánh nặng.
Điều dễ nhận ra là sự chân thành trong cách họ bán hàng. Không chèo kéo, không nói quá, chỉ mong khách hài lòng để còn quay lại lần sau. Chính sự tử tế giản dị ấy khiến những gánh hàng rong trở thành một phần quen thuộc của đời sống nơi đây, dù lặng lẽ nhưng bền bỉ.
Có những buổi chiều, người bán không mong điều gì lớn lao. Họ chỉ mong bán hết gánh hàng sớm hơn một chút để được về nhà khi bữa cơm còn nóng, khi người thân vẫn đang chờ. Một mong muốn rất nhỏ, nhưng là động lực để họ đứng giữa nắng gió mỗi ngày.
Giữa nhịp sống vội vã, đôi khi chỉ cần chậm lại vài phút, mua ủng hộ một món đồ nhỏ, cũng là cách để sẻ chia phần nào với những mưu sinh lặng lẽ ấy. Bởi phía sau mỗi gánh hàng buổi chiều không chỉ là chuyện buôn bán, mà là cả một mái nhà đang trông vào, là niềm hy vọng giản dị được thắp lên sau từng món hàng bán đi.