Lì xì đầu xuân nơi công sở – Phong bao nhỏ, động lực lớn giữa lòng Vĩnh Yên
24/02/2026 | Tác giả: TRẦN QUANG HUY Lượt xem: 7
Một buổi sáng đầu xuân se lạnh ở Vĩnh Yên, buổi gặp mặt nơi công sở diễn ra giản dị với trà nóng, vài ly rượu vang chúc năm mới và những phong bao lì xì nhỏ, đủ để tạo nên một khởi đầu nhẹ nhàng cho cả năm làm việc.
Sáng đầu năm quay lại cơ quan, tôi tỉnh giấc khi đồng hồ mới chỉ hơn sáu giờ. Ngoài trời còn mờ sương, gió thổi nhẹ qua ô cửa sổ mang theo cái lạnh rất đặc trưng của những ngày đầu xuân. Không khí yên tĩnh đến mức có thể nghe rõ tiếng chim hót lẫn trong tiếng xe thưa thớt ngoài đường.
Tết vừa kết thúc. Cảm giác nghỉ ngơi vẫn còn nguyên, nên việc quay lại guồng công việc khiến tôi có chút chậm chạp. Không phải vì lười, mà vì tâm trí vẫn chưa kịp rời khỏi những bữa cơm gia đình, những buổi tối quây quần nói chuyện đến khuya.
Khoảng bảy giờ kém, tôi rời nhà. Đường phố Vĩnh Yên buổi sáng đầu năm rất khác so với ngày thường. Người đi làm chưa đông, nhiều cửa hàng vẫn đóng cửa nghỉ Tết thêm vài hôm. Một vài quán ăn mở sớm, khói bốc lên từ những nồi nước dùng nghi ngút, hòa vào làn sương mỏng tạo cảm giác rất chậm, rất yên.
Tôi đến cơ quan lúc gần bảy rưỡi. Sân vẫn còn khá vắng, vài chiếc xe dựng rải rác. Từ xa đã nghe thấy tiếng chào hỏi quen thuộc. Một vài anh chị đồng nghiệp đến sớm, ai cũng ăn mặc chỉnh tề hơn ngày thường. Những lời chúc đầu năm vang lên rất tự nhiên, không cần nhiều câu chữ.
Buổi gặp mặt đầu xuân diễn ra ngay tại cơ quan, đơn giản nhưng ấm cúng. Không có sân khấu, không âm thanh lớn. Chỉ là mọi người đứng gần nhau hơn, nói chuyện nhiều hơn. Tiếng cười xen lẫn tiếng nói chuyện rì rầm tạo nên một không khí rất khác so với những ngày làm việc bận rộn.
Trên bàn, ấm trà đã được pha sẵn. Ly trà nóng bốc hơi nhẹ, mùi trà thoang thoảng lan trong không gian. Tôi cầm ly trà trên tay, cảm nhận rõ hơi ấm lan dần. Ở một góc khác, vài ly rượu vang được rót ra để chúc năm mới. Không nhiều, chỉ vừa đủ nhấp môi, như một cách đánh dấu cho sự khởi đầu.
Âm thanh buổi sáng hôm đó rất đặc biệt. Không phải tiếng máy móc hay điện thoại, mà là tiếng bước chân nhẹ, tiếng chén trà chạm nhau khẽ khàng, tiếng cười xen lẫn những câu chúc ngắn gọn. Những âm thanh rất nhỏ, nhưng lại khiến người ta thấy dễ chịu.
Khi những phong bao lì xì được trao tận tay từng người, tôi nhận ra bầu không khí bỗng trở nên ấm hơn. Phong bao nhỏ, mỏng, ai cũng hiểu số tiền không lớn. Nhưng không ai tỏ ra hờ hững. Có người cười, có người gật đầu cảm ơn, có người cẩn thận cất phong bao vào túi áo.
Tôi cầm phong bao lì xì và chợt nghĩ, lì xì nơi công sở không giống bất kỳ kiểu lì xì nào khác. Nó không mang cảm giác háo hức của trẻ con, cũng không mang tính hình thức. Nó giống như một lời động viên được gói gọn, một sự ghi nhận nhẹ nhàng rằng mỗi người đều đang góp phần vào tập thể này.
Trong môi trường làm việc, nơi áp lực đôi khi nhiều hơn lời khen, những cử chỉ nhỏ lại có ý nghĩa rất lớn. Một phong bao lì xì không làm thay đổi thu nhập, nhưng lại có thể thay đổi cảm xúc của người nhận. Nó khiến người ta thấy mình được quan tâm, được để ý, và được bắt đầu lại với tâm thế tốt hơn.
Có một khoảnh khắc tôi nhớ rất rõ. Khi ly trà trên tay đã nguội bớt, rượu vang chỉ còn lại một ít dưới đáy ly, mọi người vẫn đứng nói chuyện với nhau. Không ai nhắc đến công việc. Không deadline, không chỉ tiêu. Chỉ là những lời chúc rất thật: mong một năm sức khỏe hơn, bớt mệt mỏi hơn, công việc trôi chảy hơn.
Tôi nhận ra, đôi khi điều người ta cần sau Tết không phải là một kế hoạch lớn, mà là một buổi sáng nhẹ nhàng như thế. Một buổi sáng không vội, có trà nóng, có vài lời chúc, có cảm giác mình không bị kéo ngay vào guồng quay áp lực.
Khoảng hơn tám giờ, buổi gặp mặt kết thúc. Mọi người quay trở lại bàn làm việc. Tiếng ghế kéo nhẹ, tiếng mở ngăn kéo, tiếng giấy tờ được sắp xếp lại. Không khí vẫn chậm, vẫn yên. Tôi mở ngăn kéo bàn làm việc, đặt phong bao lì xì vào trong, cạnh cuốn sổ tay và cây bút quen thuộc.
Ngoài kia, nắng bắt đầu lên. Sương tan dần, không khí ấm hơn. Tôi nhìn qua ô cửa sổ và nghĩ, có lẽ một năm làm việc cũng nên bắt đầu như thế này. Không cần ồn ào, không cần áp lực, chỉ cần đủ ấm để người ta sẵn sàng bước tiếp.
Công việc rồi sẽ bận rộn. Sẽ có những ngày mệt, những lúc căng thẳng. Nhưng buổi sáng đầu xuân hôm đó đã cho tôi một cảm giác rất khác: cảm giác được bắt đầu lại một cách tử tế.
Giữa nhịp sống không quá vội của Vĩnh Yên, những khoảnh khắc giản dị như vậy trở nên đáng nhớ. Không cần điều gì to tát, chỉ một buổi gặp mặt đầu xuân, một ly trà nóng, một ngụm rượu vang chúc năm mới và một phong bao lì xì nhỏ cũng đủ để tạo nên động lực.
Có lẽ, điều quý giá nhất của lì xì đầu xuân nơi công sở không nằm trong phong bao, mà nằm ở cảm giác: mình vẫn thuộc về nơi này, và năm mới bắt đầu bằng sự tử tế.
Và với tôi, chỉ cần như thế cũng đủ để bước vào một năm làm việc mới, chậm rãi nhưng vững vàng.