Phụ nữ không cần mạnh mẽ mọi lúc
11/02/2026 | Tác giả: TRẦN QUANG HUY Lượt xem: 8
Ở những thành phố vừa đủ nhỏ như Vĩnh Yên, phụ nữ quen với việc phải sống “ổn” trong mắt người khác. Ổn để không bị hỏi han, ổn để không bị đánh giá, ổn để chứng minh rằng mình đang đi đúng nhịp cuộc đời. Nhưng đứng từ góc nhìn của một người đàn ông, tôi nhận ra: sự mạnh mẽ mà phụ nữ đang gồng lên mỗi ngày đôi khi khiến họ mệt mỏi hơn chúng ta tưởng.
Tôi sống và làm việc ở Vĩnh Yên, một thành phố không quá lớn, nơi người ta dễ nhìn thấy cuộc sống của nhau hơn là tưởng tượng. Chỉ cần gặp vài lần, hỏi vài câu quen thuộc như “Dạo này ổn không?” hay “Công việc thế nào rồi?” là đủ để hình dung một người đang sống ra sao.
Và tôi nhận ra, phụ nữ quanh mình gần như luôn trả lời rằng họ ổn.
Tôi nói điều này với tư cách một người đàn ông sống ở Vĩnh Yên, chứng kiến rất nhiều phụ nữ quanh mình phải gồng lên mỗi ngày để tỏ ra rằng cuộc sống của họ đang đi đúng hướng. Họ đi làm đều, lo toan đủ thứ, giữ hình ảnh chỉn chu và hiếm khi nói ra sự mệt mỏi của mình. Không phải vì họ không áp lực, mà vì họ đã quen với việc phải mạnh mẽ.
Ở một thành phố không quá ồn ào, sự “ổn” đôi khi là một cách tự bảo vệ. Phụ nữ hiểu rằng nếu mình than thở quá nhiều, sẽ có thêm những ánh nhìn và câu hỏi không cần thiết. Thế là họ chọn im lặng, rồi tự thuyết phục bản thân rằng như vậy là bản lĩnh.
Tôi từng nghĩ mạnh mẽ là điều tốt. Và đúng là như vậy. Nhưng quan sát kỹ hơn, tôi nhận ra có những sự mạnh mẽ không xuất phát từ lựa chọn, mà từ áp lực phải trở nên như thế.
Có những buổi chiều tan làm, tôi chạy xe qua những con đường quen ở Vĩnh Yên, thấy những hàng quán cũ và những góc phố không thay đổi nhiều theo năm tháng. Trong sự yên ả đó, tôi nhìn thấy những người phụ nữ vẫn miệt mài với guồng sống của mình. Họ không than vãn, không dừng lại, chỉ lặng lẽ tiếp tục. Và hiếm khi có ai hỏi họ rằng họ có đang mệt hay không.
Tôi nhận ra rằng, phụ nữ rất quen với việc tự chịu. Khi áp lực, họ cho rằng đó là trách nhiệm. Khi mệt mỏi, họ nghĩ do mình chưa đủ giỏi. Khi không vui, họ tự nhủ chỉ cần cố thêm một chút nữa thôi. Sự chịu đựng ấy dần được gọi là mạnh mẽ, dù cái giá phải trả là sự kiệt sức âm thầm.
Ở Vĩnh Yên, cũng như ở nhiều nơi khác, phụ nữ thường bị đặt vào những khuôn mẫu rất quen. Phải ổn định, phải biết lo xa, phải mạnh mẽ nhưng không được quá cứng cỏi. Phải tự lập nhưng không được lạnh lùng. Những kỳ vọng ấy lặp đi lặp lại đến mức, việc yếu đuối trở thành một điều khó nói.
Tôi từng nghe không ít phụ nữ nói rằng họ sợ làm phiền người khác khi chia sẻ mệt mỏi của mình. Sợ bị cho là yếu, sợ bị đánh giá là không đủ bản lĩnh. Thế là họ chọn cách im lặng và tiếp tục gồng lên. Nhưng sự im lặng đó không khiến họ mạnh hơn, nó chỉ khiến họ mệt hơn.
Có một lần, một người phụ nữ quen với tôi nói rất nhẹ rằng: “Em chỉ muốn được nghỉ một chút thôi.” Câu nói đó khiến tôi suy nghĩ rất lâu. Bởi rõ ràng, điều họ cần không phải là thêm lời khuyên hay động lực, mà chỉ là được thừa nhận rằng họ đang mệt.
Phụ nữ không cần mạnh mẽ mọi lúc. Đó là điều tôi rút ra sau những quan sát rất đời quanh mình. Yếu đuối không khiến họ kém đi, cũng không làm họ mất giá trị. Nó chỉ cho thấy họ là con người, không phải những cỗ máy có thể vận hành liên tục mà không cần nghỉ ngơi.
Xã hội đã quen với việc ngưỡng mộ hình ảnh người phụ nữ mạnh mẽ đến mức quên mất rằng họ cũng cần được quan tâm và chia sẻ. Chúng ta dễ khen họ giỏi chịu đựng, nhưng lại hiếm khi hỏi xem họ có đang ổn thật hay không.
Ở một thành phố như Vĩnh Yên, nơi mọi thứ diễn ra gần gũi và quen thuộc, việc sống đúng với cảm xúc của mình đôi khi còn khó hơn việc tiếp tục gồng lên. Nhưng có lẽ, đã đến lúc chúng ta nên nhìn lại ý nghĩa của hai chữ “mạnh mẽ”.
Mạnh mẽ không phải là không bao giờ mệt. Mạnh mẽ là biết khi nào nên dừng lại, khi nào nên lắng nghe bản thân và khi nào nên cho phép mình được yếu đi.
Phụ nữ không cần mạnh mẽ mọi lúc.
Đôi khi, được thừa nhận rằng mình mệt đã là một bước rất quan trọng để có thể đi tiếp một cách lành mạnh hơn.