Sáng Chủ nhật ở Vĩnh Yên, thành phố như sống chậm lại để người ta kịp thương nhau hơn
01/02/2026 | Tác giả: TRẦN QUANG HUY Lượt xem: 21
Một buổi sáng Chủ nhật bình dị ở Vĩnh Yên, nơi nhịp sống chậm hơn thường ngày, con người gần nhau hơn và những điều nhỏ bé bỗng trở nên đáng quý lạ.
Sáng Chủ nhật ở Vĩnh Yên không giống những buổi sáng khác trong tuần. Thành phố vẫn thức dậy đúng giờ, mặt trời vẫn lên sau những mái nhà quen thuộc, nhưng nhịp sống dường như được ai đó vặn nhỏ lại, vừa đủ để người ta kịp nhìn nhau lâu hơn một chút, nghe rõ hơn những âm thanh rất đỗi đời thường.
Không còn tiếng xe cộ hối hả của giờ đi làm, những con đường quanh khu Quảng trường trung tâm bỗng rộng hơn, thoáng hơn. Gió sớm len qua từng tán cây, mang theo chút mát lành còn sót lại của đêm, khiến bước chân người đi bộ cũng chậm rãi hơn thường lệ. Một vòng Hồ Đầm Vạc buổi sớm, mặt nước lăn tăn phản chiếu bầu trời nhạt nắng, vài người thong thả tập thể dục, vài người chỉ đơn giản đứng nhìn mặt hồ mà hít thật sâu không khí trong lành.
Ở vài góc phố, mấy cô chú bán hàng đã bày biện xong gánh đồ ăn sáng, khói bốc lên nghi ngút, mùi thơm lan nhẹ trong không khí, đủ khiến bất kỳ ai đi ngang cũng phải thấy lòng dịu lại. Chủ nhật là ngày người ta không bị thúc ép bởi đồng hồ. Những quán cà phê mở cửa sớm hơn, nhưng chẳng ai vội. Người ta ngồi lâu hơn với một ly cà phê, một câu chuyện dở dang từ cả tuần trước. Có bàn là mấy người bạn lâu ngày gặp lại, tiếng cười râm ran nhưng không ồn ào. Có bàn là hai vợ chồng lớn tuổi, ngồi lặng lẽ nhìn phố, thỉnh thoảng trao nhau một câu nói nhỏ, giản dị mà ấm áp.
Ở một góc khác của thành phố, chợ sáng vẫn họp, nhưng không còn vẻ tất bật như những ngày thường. Người bán không giục, người mua cũng không vội. Họ hỏi thăm nhau vài câu về sức khỏe, về con cái, về những chuyện tưởng như rất nhỏ nhưng lại làm nên cái tình của một đô thị không quá lớn như Vĩnh Yên. Chính những cuộc trò chuyện ngắn ngủi ấy khiến nơi đây không chỉ là chỗ ở, mà là nơi người ta thuộc về.
Vĩnh Yên hôm nay đã đổi thay nhiều, nhà cửa mọc lên, phố xá đông hơn, nhịp sống hiện đại len vào từng con đường. Thế nhưng sáng Chủ nhật thì vẫn giữ được cái nhịp hiền lành như nhiều năm trước. Vẫn là những bước chân thong thả, những buổi gặp gỡ không hẹn trước, những khoảnh khắc gia đình dắt nhau đi ăn sáng, trẻ con chạy phía trước, người lớn đi phía sau vừa đi vừa nhắc nhau đủ chuyện. Không cần đi đâu xa, chỉ một vòng quanh thành phố, một bữa sáng cùng nhau, cũng đủ để bù lại những ngày bận rộn ít khi ngồi chung một bàn.
Vĩnh Yên trong buổi sáng Chủ nhật không phô trương, không có gì đặc biệt để phải kể thật to. Nhưng chính sự bình thường ấy lại làm nên cảm giác dễ chịu. Thành phố như biết cách cho người ta một khoảng nghỉ giữa guồng quay, để mỗi người tự sắp xếp lại cảm xúc của mình, tự thấy lòng nhẹ hơn sau một tuần dài.
Có lẽ vì thế mà ai đã quen với những buổi sáng Chủ nhật ở Vĩnh Yên thường mang theo một cảm giác rất khó gọi tên. Đó là chút yên bình đọng lại trong lòng, là ký ức về những con đường không vội, những gương mặt hiền hòa, những câu chuyện nhỏ mà ấm. Giữa những ngày người ta mải miết chạy theo điều lớn lao, một buổi sáng Chủ nhật yên lành ở Vĩnh Yên lại nhắc rằng hạnh phúc đôi khi chỉ là được đi chậm giữa nơi mình thuộc về, còn nhìn thấy nhau giữa những điều rất đỗi bình thường.