Cận Tết ở Vĩnh Yên, người ta đếm ngày về quê, còn tôi đếm từng buổi chiều xa nhà

Cận Tết ở Vĩnh Yên, người ta đếm ngày về quê, còn tôi đếm từng buổi chiều xa nhà

09/02/2026 | Tác giả: TRẦN QUANG HUY Lượt xem: 7


Những ngày cận Tết, Vĩnh Yên đông đúc và vội vã hơn. Giữa dòng người háo hức trở về quê sum họp, vẫn có những người lặng lẽ mưu sinh nơi đất khách, mang theo nỗi cô đơn và nỗi nhớ nhà không gọi thành tên.

Cận Tết ở Vĩnh Yên, người ta đếm ngày về quê, còn tôi đếm từng buổi chiều xa nhà
Nguồn ảnh: Tuổi trẻ và Pháp luật

Chiều Vĩnh Yên những ngày cận Tết luôn mang một cảm giác rất khác. Không khí se lạnh hơn, nắng cũng dịu đi sớm hơn, phố xá thì đông dần lên theo từng ngày. Người ta ra đường nhiều hơn, đi nhanh hơn, nói chuyện cũng rộn ràng hơn. Tết đang đến rất gần, hiện rõ trong từng góc phố, từng quầy hàng, từng ánh mắt mong chờ.

Giữa dòng người tấp nập ấy, có những khuôn mặt ánh lên niềm vui. Họ bàn tính chuyện về quê, chuyện chuyến xe cuối năm, chuyện mâm cơm sum họp sẽ có đủ những ai. Với họ, Tết là một điểm hẹn chắc chắn, là con đường quen thuộc dẫn thẳng về nhà sau một năm mưu sinh vất vả.

Nhưng cũng có những người, giữa buổi chiều cận Tết ở Vĩnh Yên, chỉ lặng lẽ đi giữa phố đông mà lòng trống trải. Không đếm ngược ngày về quê, mà đếm từng buổi chiều trôi qua nơi đất khách. Tết càng đến gần, nỗi nhớ quê càng hiện rõ, rõ đến mức chỉ cần một cơn gió lạnh thoảng qua cũng đủ làm lòng chùng xuống.

Mưu sinh nơi đất khách chưa bao giờ là điều dễ dàng. Những ngày bình thường đã vất vả, những ngày cận Tết lại càng nặng lòng hơn. Công việc không cho phép dừng lại, chi tiêu buộc phải tính toán từng đồng, từng khoản nhỏ. Có những mong muốn rất giản dị, như được nghỉ sớm vài hôm để về quê, cũng phải cân nhắc rất lâu.

Chiều Vĩnh Yên cận Tết, nhiều người vẫn miệt mài làm việc đến khi phố lên đèn. Ngoài kia, hàng quán sáng ánh điện, tiếng mua bán rộn ràng, mùi Tết lan khắp các con đường. Nhưng với những người xa quê, mùi Tết ấy đôi khi không mang lại niềm vui trọn vẹn, mà chỉ làm nỗi nhớ nhà thêm rõ ràng.

Có những buổi chiều, chỉ cần dừng lại bên lề đường, nhìn dòng xe nối dài không dứt, tự nhiên thấy mình nhỏ bé giữa thành phố quen mà lạ. Người ta vội vã trở về nhà sau giờ làm, còn mình lại tiếp tục một ca làm khác. Người ta háo hức vì Tết sắp đến, còn mình thì băn khoăn không biết Tết năm nay sẽ trôi qua như thế nào.

Xa quê không chỉ là khoảng cách địa lý, mà còn là cảm giác thiếu đi một chỗ dựa rất quen. Những ngày cuối năm, khi ai cũng mong được trở về làm con, làm cháu, được nghe những câu hỏi thân thuộc của người thân, thì có những người buộc phải gác lại mong muốn ấy để tiếp tục vai trò của kẻ mưu sinh.

Chiều Vĩnh Yên cận Tết, có người tan ca là về nhà, có người lại tiếp tục làm thêm giờ. Có người xách theo túi quà Tết, có người chỉ mang theo nỗi nhớ. Giữa phố phường đông đúc, cảm giác cô đơn đôi khi không ồn ào, nhưng đủ sâu để khiến người ta lặng đi.

Có những lúc, chỉ cần nhìn thấy một gia đình dừng xe mua cành đào, hay nghe ai đó gọi điện về quê báo ngày về, lòng lại se lại. Không phải ghen tị, chỉ là chạnh lòng. Chạnh lòng vì hiểu rằng, có những điều tưởng như rất gần, nhưng với mình lúc này lại quá xa.

Tết vốn là dịp của sum họp. Nhưng với những người xa quê, Tết đôi khi chỉ là một lời hẹn để dành. Hẹn khi công việc ổn định hơn, khi cuộc sống bớt chật vật hơn, khi có thể an tâm gác lại mưu sinh để trở về nhà một cách trọn vẹn.

Chiều xuống, Vĩnh Yên lại thêm một ngày cận Tết. Phố vẫn đông, người vẫn vội, thời gian vẫn lặng lẽ trôi. Giữa dòng chảy ấy, có những người chỉ mong một điều rất giản dị: sau tất cả những buổi chiều xa nhà này, sẽ có một ngày được trở về đúng nghĩa.

Và rồi, khi phố đã thưa người, đèn đường bật sáng từng ngọn, buổi chiều cận Tết ở Vĩnh Yên cũng lặng lẽ khép lại như bao buổi chiều khác. Không ai hỏi có về quê hay không, cũng chẳng ai nhắc đến hai chữ sum họp. Chỉ còn lại cảm giác mệt sau một ngày dài, và nỗi nhớ được gói gọn lại, cất sâu vào trong. Có những cái Tết đi qua rất khẽ như thế, không ồn ào, không nước mắt, chỉ là một buổi tối rất bình thường của người xa quê. Nhưng chính sự bình thường ấy, lại khiến người ta nhớ mãi.


Chia sẻ trên

08/02/2026 | Tác giả: TRẦN QUANG HUY

Có những ngày, bình yên chỉ là được về quê Vĩnh Tường

Giữa những tháng ngày mưu sinh nặng gánh, được quay về quê Vĩnh Tường, đôi khi đã là một cách để tự cứu mình.

06/02/2026 | Tác giả: TRẦN QUANG HUY

Trẻ con đang lớn lên từ những gì người lớn làm khi không ai nhắc nhở

Người lớn thường tin rằng trẻ con chỉ học khi được dạy. Nhưng nhiều bài học quan trọng nhất lại đến từ những hành xử rất đời thường, khi người lớn không hề có ý định làm gương.

05/02/2026 | Tác giả: TRẦN QUANG HUY

Chúng ta đang dạy con điều gì qua cách mình hành xử mỗi ngày?

Trẻ con không lớn lên bằng những lời dạy suông, mà bằng cách chúng nhìn người lớn sống mỗi ngày. Từ cách cư xử nơi công cộng đến thái độ trong gia đình, người lớn đang vô tình trở thành “bài học sống” đầu tiên và lâu dài nhất của con trẻ.

Tài khoản của quý khách chưa đủ điều kiện để thực hiện chức năng này

Để có thể tham gia đăng ký tài khoản mua - bán với siêu ứng dụng VIVINA. Quý khách cần đăng ký làm chủ gian hàng với đầy đủ thông tin xác thực và được chập thuận bởi BQT. Vui lòng nhấn vào đường dẫn dưới để biết thêm thông tin...