Có những ngày, bình yên chỉ là được về quê Vĩnh Tường
08/02/2026 | Tác giả: TRẦN QUANG HUY Lượt xem: 7
Giữa những tháng ngày mưu sinh nặng gánh, được quay về quê Vĩnh Tường, đôi khi đã là một cách để tự cứu mình.
Có những ngày, mệt đến mức không muốn mở miệng nói chuyện với ai.
Không phải vì gặp biến cố gì lớn, mà vì cuộc sống cứ âm thầm dồn ép từng chút một.
Sáng thức dậy đã nghĩ đến tiền, đến công việc, đến những khoản phải lo.
Tối nằm xuống, đầu óc vẫn chưa chịu yên.
Người ta vẫn bảo phải cố gắng, phải mạnh mẽ, phải quen với áp lực.
Nhưng có mấy ai thật sự quen được với mưu sinh.
Những lúc như thế, tôi chỉ muốn về quê.
Về Vĩnh Tường – nơi mình đã lớn lên, nơi từng gắn với những ngày tháng rất nghèo nhưng rất thật.
Quê Vĩnh Tường không ồn ào.
Không phố xá đông đúc, không ánh đèn rực rỡ.
Chỉ có những con đường làng quen thuộc, những cánh đồng trải dài, những mái nhà thấp thoáng sau hàng cây.
Chiều về, gió thổi nhẹ.
Không khí ở quê khác hẳn ngoài kia.
Chỉ cần hít một hơi thật sâu cũng thấy lòng dịu lại.
Có những buổi chiều ở Vĩnh Tường,
tôi chỉ ngồi yên, chẳng làm gì cả.
Nghe vài âm thanh rất quen: tiếng xe máy chạy xa dần, tiếng gọi nhau về ăn cơm, tiếng gió lùa qua ruộng đồng.
Những âm thanh tưởng chừng rất nhỏ ấy,
lại đủ sức làm người ta thấy mình đang sống.
Ở ngoài kia, người ta quen sống nhanh.
Nhanh để kịp công việc, kịp chi tiêu, kịp với nhịp sống không chờ đợi ai.
Sống lâu rồi, nhiều khi quên mất cảm giác được chậm lại là thế nào.
Về quê Vĩnh Tường, không ai hỏi hôm nay kiếm được bao nhiêu tiền.
Không ai thúc phải thành công sớm.
Không ai so sánh mình với người khác.
Chỉ cần là mình, vậy là đủ.
Quê không giúp mình hết lo.
Ngày mai vẫn phải quay lại với cuộc sống, vẫn phải tiếp tục mưu sinh.
Nhưng quê cho người ta một khoảng nghỉ rất cần thiết,
để nhớ rằng mình cũng chỉ là một con người bình thường.
Có lúc yếu lòng, có lúc mệt mỏi, có lúc muốn buông xuôi.
Và điều đó không có gì sai cả.
Giữa những bộn bề ngoài kia,
quê Vĩnh Tường vẫn ở đó.
Không phán xét, không đòi hỏi,
chỉ lặng lẽ chờ mình quay về khi mệt.
Có lẽ bình yên không phải là khi có đủ mọi thứ.
Mà là khi còn một nơi để nhớ, để quay về,
một nơi khiến người ta thấy mình vẫn còn chỗ dựa.
Và có những ngày,
giữa bao nhiêu áp lực của cuộc sống,
bình yên thật sự chỉ đơn giản là…
được về quê Vĩnh Tường.